Thứ Ba, 14 tháng 12, 2010

Bất hạnh và Tiêu chuẩn?


Thế nào là bất hạnh? Khi được hỏi câu này, tôi chợt không biết phải trả lời sao cho đúng, thậm chí ngay cả khi bản thân đã bật ra được câu trả lời, nhưng...
Khi bạn nhìn vào cuộc đời một ai đó, nghe họ chia sẻ và cảm thông với họ, bạn chợt nghĩ "bất hạnh quá!", liệu điều đó có đúng không? Liệu điều bất hạnh bạn cảm nhận được có phải là nỗi bất hạnh chính người đó cảm thấy hay chỉ đơn giản là vì bạn cho nó là bất hạnh hoặc phần đông người ta gọi là bất hạnh?
Tôi ngày nào cũng phải đối mặt với những nỗi buồn không tên và có tên, với những nỗi đau hữu hình và vô hình. Ngày nào tôi cũng tự nhủ bản thân phải tiến lên, không được đầu hàng, không được bỏ cuộc bởi một niềm tin rằng "đừng sợ, đừng lo, khổ thế này đã là gì, ngày hôm qua còn khổ hơn ấy chứ!" Vậy tôi có bất hạnh không? Bạn trả lời là có, bởi đối với bạn, bạn nghĩ thế là bất hạnh, bạn chưa bao giờ trải qua nó, hoặc những thứ xã hội hay mọi người truyền cho bạn định nghĩa thế là bất hạnh. Còn với tôi, tôi không bất hạnh, tôi vẫn còn nhiều thứ để bấu víu vào để tiến lên, tôi vẫn còn nhiều niềm động viên và an ủi, hay thậm chí, tôi vẫn còn cảm thấy những khoảnh khắc hạnh phúc mà cuộc sống của tôi mang lại. Ít ra, tôi vẫn đang hạnh phúc sống từng ngày.
Vậy thế nào là bất hạnh? Không ai chắc, hoặc người ta chắc theo tiêu chuẩn của xã hội, còn với cá nhân tôi, bật hạnh chỉ là khi bạn thấy cuộc đời của chính bạn tăm tối, không có niềm vui, không có hạnh phúc, phải vậy không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét